Bạch tạng và bạch biến cùng là bệnh giảm sắc tố da. Tuy nhiên
nguyên nhân gây bệnh và những biểu hiện bệnh lại rất khác nhau
Phân biệt bệnh bạch tạng và bệnh bạch biến
Bạch tạng (albinism)
Bệnh bạch tạng là bệnh giảm sắc tố di truyền, tính lặng với
biểu hiện giảm sắc tố đồng đều ở da, tóc và vũng mạc.
Là một bệnh giảm sắc tố di truyền, tính lặn với biểu hiện giảm
sắc tố đồng đều ở da, tóc và võng mạc. Bạch tạng hiếm khi chỉ biểu hiện ở da,
nhưng có thể biểu hiện tại mắt một cách đơn thuần. Cớ chế bệnh sinh có liên
quan đến vai trò của mem tyrosinase trong việc chuyển hó tyrosin thành DOPA. Bệnh
biểu hiện với da bị giảm hay mất hẳn sắc tố, tóc bạc. người bị bệnh sẽ sợ ánh
sáng, bị giật nhãn cầu. Khám ghi nhận đáy mắt và mống mắt trong suốt. Hậu quả
là bênh nhân sẽ bị giảm thị lực, không chịu được ánh sáng của mặt trời, da nhạy
cảm vơi tia cực tím và dễ bị ung thư da ở vùng tiếp xúc với ánh sáng.
Người bệnh cần mang kính mát, khăn che ánh sáng mặt trời.
Bệnh bạch tạng thường có 2 dạng như sau: bạch tạng một phần
(bạch tạng chỉ có ở một hay vài vùng nhỏ trên cơ thể) và bạch tạng toàn phần
(da trắng trên co thể).
Hầu hết người bị bệnh bạch tạng có màu mắt và màu tóc nhạt
hơn so với những người cùng huyết thống. Ngoài ta, có những trường hợp bị bạch
tạng ở mắt, họ có vẻ ngoài bình thường nhưng lại bị những tổn thương về thị
giác.
Bệnh bạch tạng hiện chưa có thuốc điều trị. Vì thế, những
người bị bệnh chỉ có thể tự bảo vệ sức khỏe của mình bằng cách hạn chế tiếp xúc
với ánh nắng mặt trời, bôi kem chống nắng khi ra ngoài, sử dụng các loại kem
che khuyết điểm, thuốc bôi cho da có màu sâm hơn.
Bệnh bạch biến
Là bệnh giảm sắc tố da khu trú, tự phát với biểu hiện là những
đốm, đám tròn mắt sắc tố, có giới hạn rõ rệt với vùng da lành. Các đốm trắng xuất
hiện khi các tế bào sắc tố bị hủy diệt và melanin không còn được tạo ra. Các tế
bào sắc tố thường tồn tại khắp các vùng da và có trong các nang long, trong miệng,
mắt…
Vùng da thương tổn sẽ bị mất sắc tố đều nên có màu trắng đều,
cũng có trường hợp trên nền trắng có những chấm màu nâu. Kích thước của vùng da
bị tổn thương thay đổi rất nhiều, lúc đầu xuất hiện chấm trắng, sau đó lan rộng
laong lổ, có thể lan rộng hầu hết mặt da của cơ thể. Lông, tóc trên vùng da bị
bênh thường có màu trắng.
Bệnh có thể gặp ở mọi lứa tuổi, mọi giới, nhưng hay gặp nhất
tại tuổi thanh niên. Bệnh có tính gia đình, hầu hết người bệnh đều khỏe mạnh
song có các bệnh kết hợp khác như bệnh tuyết thượng thận, tiểu đường, thiếu máu,
thiếu sản tủy. trong bệnh bạch biến, tỷ lệ viêm mống mắt chiếm khoảng 10%. Tiêu
bản mô học cho thấy chổ da bị bạch biến không có tế bào sắc tố.
Bệnh bạch biến tiến triển không theo một quy luật nào hết, rất
khó đoán trước và thường không biết bệnh bắt nguồn từ khi nào. Bệnh có thể xuất
hiện ngay sau một chấn thương tinh thần hoặc chấn thương thể chất nặng. Tổn
thương tang lên vào mùa hè và giảm vào mùa đông hoặc ổn định lâu dài. Bệnh có tỉ
lệ tự khỏi khoảng 15 – 30%
Hiện nay chưa có thuốc điều trị đặc hiệu đối với bệnh bạch
biến nhưng cũng có một số phương pháp điều trị đã được áp dụng, cho hiệu quả
khác nhau giữa các bệnh nhân. Người bệnh không nên coi bệnh bạch biến chỉ tại
khía cạnh thẩm mỹ đơn thuần mà cần chú ý tới các bệnh đi kèm.

0 nhận xét trong bài "Cách phân biệt bệnh bạch biến và bạch tạng như thế nào?"
Đăng nhận xét